Lactose intolerance- Bất dung nạp Lactose

 

Đến một ngày, cơ thể bắt đầu tự viết lại những quy tắc của chính nó.

Có một điều mình vẫn chưa quen được.

Đó là việc cơ thể mình có thể thay đổi… nhanh đến vậy.

Một vài năm trước, mình vẫn có thể gọi một ly latte, ăn một que kem giữa mùa hè hay uống một cốc sữa trước khi đi ngủ mà chẳng cần suy nghĩ.

Mình chưa bao giờ phải hỏi:
“Ly này dùng loại sữa gì?”, "Ly sữa này bụng mình ok chứ?",...

Rồi một ngày, mọi thứ thay đổi.

Chỉ một ngụm sữa thôi.

Và vài phút sau, cơn đau bụng kéo đến dữ dội đến mức mình phải dừng mọi việc đang làm. Nó không giống kiểu đau bụng do ăn linh tinh. Nó là cảm giác bụng mình bị bóp nghẹt từ bên trong, đau đến mức mình chỉ có thể nằm vật ra, vã hết mồ hôi hột và chờ nó đi qua.

Lần đầu mình nghĩ chắc chỉ là trùng hợp. Lần thứ hai mình nghĩ chắc do hôm đó ăn quá nhiều. Đến lần thứ ba, thứ tư… Mình bắt đầu nhận ra thủ phạm... là sữa.


Điều khiến mình ngạc nhiên nhất không phải là việc mình không dung nạp lactose.

Mà là…

Tại sao bây giờ mới xảy ra?

Mình cứ nghĩ những thứ như dị ứng hay không dung nạp thực phẩm là chuyện “có từ bé”. Ví dụ như mình đã bị nổi mề đay 2 lần hồi 4-5 tuổi rất nặng do ăn nhiều móng giò và quá nhiều thịt chó! Ah mà khi lớn lên, mình vẫn ăn được lại nhé, chắc không còn lần nào quá ngưỡng nên không bị nặng nữa!

Hóa ra cơ thể chẳng hề vận hành đơn giản như vậy.

Có những thứ, đến một độ tuổi nào đó, mới bắt đầu thay đổi.

Có những enzyme từng hoạt động rất tốt, rồi dần dần giảm đi.

Có những thực phẩm từng là món khoái khẩu, bỗng nhiên trở thành thứ mình phải dè chừng.

Mình kể chuyện này với chú mình (hồi ở Pháp).

Chú cười đồng ý và nói rằng:“Chuyện này ở người châu Á nhiều lắm cháu.”

Thật ra, đúng là vậy.

Sau này đọc thêm tài liệu, mình mới biết tỷ lệ người châu Á không dung nạp lactose khi trưởng thành cao hơn rất nhiều so với người châu Âu. Chỉ là ở Việt Nam, mình hiếm khi nghe ai nhắc đến. Một người bạn của mình đồng ý rằng bạn ấy đã đọc được một nghiên cứu về vấn đề này và thậm chí cho biết sau khi trưởng thành, cơ thể con người có khả năng tự đào thải lactose, thứ từ khi sinh ra đến khi trưởng thành đều rất quan trọng với cơ thể.


Ở Pháp, mình cũng bắt đầu học cách đọc nhãn sữa.

Loại Lait demi-écrémé (vỏ xanh) thì mình vẫn ổn. Nhưng nếu Lait entier (vỏ đỏ) là gần như chắc chắn… mình sẽ phải trả giá từ ngụm thứ hai.

Nghe thì buồn cười thật đúng không?! Mình uống vào vẫn rất ngon và ngậy nha, mình rất thích luôn đấy chứ.

Vậy nên đứng trước quầy sữa, mình không còn chọn đồ uống theo sở thích nữa, mình chọn theo khả năng chịu đựng của cơ thể.


Mình nhận ra, lớn lên không chỉ là thêm tuổi.

Mà còn là làm quen với một cơ thể luôn thay đổi.

Có người tự nhiên bị dị ứng hải sản sau ba mươi tuổi.

Có người bắt đầu không uống được cà phê.

Có người mất ngủ vì một tách trà mà trước đây uống cả ngày chẳng sao.

Còn mình…

Là sữa.

Điều thú vị là, mình không còn thấy khó chịu vì chuyện đó nữa.

Mình đã biết cách giao tiếp với cơ thể của chính mình! 

Mong mọi người đều có thể tìm ra cách trao đổi với bản thân để luôn biết bản thân muốn gì và không muốn gì nhé!

Selina Vu.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến