Shipper trên không- bồ câu thời hiện đại
Đứa bạn làm tiếp viên và những chuyến ‘ship’ nửa vòng trái đất
Trong nhóm bạn của tôi có một đứa mà tôi hay coi nó là “shipper trên không”.
Ngày tôi nổ phát súng đầu tiên cho hành trình du học, cả nhóm rủ nhau đi Hạ Long một chuyến coi như buổi chia tay. Trưa hôm đó chúng tôi đang ngồi ăn uống rất thoải mái, vừa nói chuyện vừa trêu nhau đủ thứ. Rồi Email đến, tin tức lần này là Nó đã đỗ tiếp viên.
Đó là ước mơ mà nó theo đuổi suốt nhiều năm. Cả lũ hét ầm lên mừng cho nó, giữa bữa trưa ở Hạ Long. Một buổi chia tay bỗng nhiên biến thành buổi ăn mừng.
Sau này nghĩ lại thấy cũng thú vị. Nhóm tôi có vài đứa bay sang châu Âu học, chủ yếu là Anh rồi Pháp. Còn nó thì bắt đầu cuộc sống bay đúng nghĩa. Thế là trong nhóm xuất hiện một vai trò mới: "shipper trên không", hay nói vui là "bồ câu thời hiện đại".
Khoảng cách nửa vòng trái đất nghe thì xa, nhưng nhờ nó mà những đứa du học sinh như tôi chẳng thiếu thốn gì mấy. Shopee thì vẫn mua như thường, còn nếu thèm chút hương đồng gió nội, kiểu gì cũng có người… tha sang cho.
Nhưng điều tôi nhớ nhất lại không phải mấy lần “vận chuyển hàng hóa” đó.
Mỗi lần nó nhắn: “Tháng này đi Pháp nhé!” hay "Tháng này đi Anh!" là chúng tôi lại rậm rịch đón bạn.
Tôi luôn ưu tiên dành 1 ngày cho nó.
Chúng tôi lang thang khắp Paris, đi chụp ảnh quanh thành phố, có hôm đi thuyền trên sông Sein, đi shopping, có hôm chỉ đơn giản là picnic ở Jardin du Palais Royal, nói chuyện đủ thứ linh tinh để cập nhật cuộc sống, tình bạn đều đặn. Và rằng là khi chúng tôi- những đứa đi du học, khi về sẽ không bị trật nhịp nào với nhóm.
Còn có cả lần hẹn gặp ở tận London cơ mà, chỗ này tôi nhớ là ngay sau khi đi qua Tower Bridge này!
Tháng 1 ở London thì rét run luôn ạ. Vậy mà vẫn tha nhau đi khắp ngóc ngách để chụp ảnh.
Hôm mà tôi vừa phẫu thuật xong, cơ thể còn mệt, tinh thần cũng hơi chùng xuống. Vậy mà khi nó có chuyến bay sang, nó vẫn ghé qua thăm tôi ngay. Hôm đó cuối tháng 3, Paris mưa tầm tã, vậy mà nó vẫn mò sang từ chỗ khách sạn cách 1h30p đi tàu xe rồi lại tự đi về. Sang thăm bạn, ngồi nói chuyện một lúc thôi đấy!
Chẳng có từ ngữ nào có thể miêu tả được sự may mắn của tôi vì có những người bạn thật tuyệt vời.
Tôi yêu các bạn lắm ấy, nếu các bạn có đọc được Blog của tôi <3.
Cảm ơn chúng ta vì đã gắn bó với nhau, trải qua đủ thứ với nhau. Cãi cọ xích mích nhưng vẫn luôn không bỏ rơi nhau.
Trộm vía!
Selina Vu.





Nhận xét
Đăng nhận xét